Nước mắt Nguyễn Bá Tráng lă chă chảy khi nhắc đến ông nội. Tôi cảm nhận rằng, dù đang là phạm nhân thi hành án phạt tù, cậu ta chưa bao giờ vơi đi nỗi day dứt về việc ḿnh làm từng gây ra hậu quả ghê gớm. Chúng tôi gặp bà Lê Thị Len, sinh 1958 (mẹ đẻ của Nguyễn Bá Tráng) khi bà đang ở nhà cô con gái lấy chồng xă bên. Chồng bà, ông Nguyễn Bá Xuất ốm chết năm 2003 là cú sốc lớn nhất trong đời bà khi một nách nuôi 2 đứa con thơ dại bằng nghề nông vốn quanh năm vất vả với ruộng vườn. Dẫu vậy, làm con dâu trưởng trong gia đ́nh có 7 anh chị em, họ đều đă có gia đ́nh riêng nên việc chăm nom bố mẹ chồng (ông Nguyễn Văn Phát và bà Vũ Thị Lánh) là trách nhiệm của bà Len để sau này thằng Tráng (cháu đích tôn) chí ít cũng được thừa hưởng nhà ở, đất vườn của ông bà để lại. Dù nghèo, điều mà bà Len mong muốn nhất là sống hoà thuận. Nhưng bây giờ cuộc đời bà lại rơi vào bi kịch mới, thằng Tráng đẩy ông nội chết rồi phải đi tù 7 năm, làm tâm trạng bà Len lúc nào cũng bất an… Bà Len tâm sự trong đau buồn, xưa nay mẹ con bà sống có ác với ai điều ǵ đâu, thế mà sau “sự cố” của thằng Tráng, bà đau khổ đến tột độ. Trước đó, bắt nguồn từ việc ông Xuất chết một thời gian, anh em nhà chồng muốn đuổi mẹ con bà đi nơi khác ở. Cực chẳng đă, bà phải nhờ pháp luật phân xử và mẹ con bà vẫn được ở tại phần đất cha ông để lại theo tôn ty. Nghĩa là mẹ con bà Len vẫn ở chung nhà cấp 4 với bố mẹ chồng. Sáng ngày 12-6-2009, khi bà Len đang chơi ở nhà con gái, thằng Tráng được nghỉ học (Trường cao đẳng nghề thủy sản Hải Pḥng) ở nhà muốn dọn vườn, chặt một số cây làm sân để dịp tết đó nó đổ chậu cảnh kiếm chút tiền mẹ con tiêu tết. Hôm trước nó đă xin phép ông nội, nhưng ông nội không đồng ư. Sáng hôm đó, khi ông đi đám trong làng, ở nhà nó tự ư làm. Bất b́nh với việc làm của nó, bà nội cho người gọi ông về. Vào đến nhà, ông nóng nẩy túm lấy nó đ̣i đánh. Hai ông cháu giằng co nhau từ nhà ra ngoài sân. Ông kéo cháu, cháu kéo ông thế nào làm ông ngă ngửa đập đầu xuống sân. Thoát được ông, nó bỏ sang nhà d́ và nhờ đứa bạn vào nhà xem ông có sao không, biết ông bị đưa đi cấp cứu ở trung tâm y tế xă và có vẻ nguy kịch, thằng Tráng đến ngay Công an xă Tú Sơn tŕnh báo sự việc. Thế rồi ông nội ra đi. Nhân đó, anh em nhà chồng một mực gán ghép mẹ con bà Len có “âm mưu” giết ông nội. Lo tang cho ông xong, mọi người một mực làm đơn lên công an tố cáo. Thằng Tráng bị bắt giam th́ phải rồi, v́ nó làm ông chết. Tại cơ quan công an và ṭa án ở huyện Kiến Thụy, nó khai nhận toàn bộ sự việc. Các cô, các chú bên nội thằng Tráng - “những người đại diện bị hại” - cho rằng nó là kẻ giết người (?). Nhưng sự t́nh không phải thế mà cơ quan pháp luật chỉ truy tố nó về tội “cố ư gây thương tích”. Nó có “âm mưu” giết ông nội ǵ đâu. Ngay khi nó đang bị giam giữ, thông qua luật sư viết thư ra ngoài cho mẹ, nhắn cố gắng lo 2 triệu đồng tiền bồi thường trước như lễ viếng ông. Gặp nó ở ṭa, chỉ một mực khuyên mẹ cố gắng sống để sau này nó ra tù sẽ thanh minh cho mẹ. Nó cũng ân hận lắm đấy… Bà Len đau khổ đă đành v́ bà như người đứng giữa cái thiện và cái ác. Phải vào trại giam, tiếp xúc với Tráng có chăng hiểu hơn câu chuyện “cháu đích tôn giết ông nội”. Và rồi may mắn chúng tôi được tiếp xúc với Nguyễn Bá Tráng, chúng tôi hỏi thăm: - Cháu có khỏe không và tâm trạng thế nào sau khi biết ông nội chết do ḿnh? - Sức khỏe của cháu cũng b́nh thường, c̣n tâm trạng cháu ân hận lắm. Cháu có ngờ đâu sự thể lại đến nông nỗi thế. “Ông chết cháu phải đi tù” là bi kịch của gia đ́nh cháu. Thật ḷng cháu vẫn quư mến ông nội, dù trong gia đ́nh nội không có mấy thiện cảm với mẹ con cháu kể từ khi xảy ra chuyện tranh chấp đất đai. Nhưng ông nội vẫn là ông nội. Nhất là cái hôm “định mệnh” ấy, cháu quên một điều ông tuổi già và là thương bệnh binh đă mất hơn 60% sức khỏe, thà cháu cứ để ông đánh vài cái cho hả giận đă sao, thế mà cháu giằng co với ông làm ǵ cơ chứ. Ngày giỗ đầu ông, cháu vẫn nhớ như in và dù ở trong trại giam, cháu vẫn thầm khấn xin hương hồn ông tha thứ cho sự dại dột của cháu. Ông vẫn là ông nội của cháu cơ mà. Có điều cháu buồn v́ hôm ở ṭa, các chú, các cô không hiểu thế nào vẫn một mực cho rằng cháu phạm tội “giết người”, chứ không phải tội “cố ư gây thương tích” như các cơ quan pháp luật kết luận. Lại nữa, cho rằng mẹ cháu là đồng phạm. Sự thật mẹ cháu có liên quan ǵ đâu, sự việc xảy ra vô t́nh đấy chứ. Biết hậu quả nghiêm trọng rồi, cháu phải ra đầu thú và không né tránh pháp luật. V́ thế, “ông chết cháu phải đi tù”, mà vẫn không hiểu nổi tại sao huyết thống lại có thể nghĩ về nhau tệ hại đến thế. Như vậy trách sao được người đời, tiếng ch́, tiếng bấc. Ông nội mất, bây giờ mẹ con cháu mới là người đau khổ hơn cả sự chết… Theo ANHP | Car2take News |