 | Posted 08-16-2009 at 04:56 by benlen (Lãng Du) Me Sài Gòn Xuân Phương Sanh ra - Lớn lên, rồi phải xa Saigon. Hỏi lòng dạ nào mà không nhớ, không thương? Thương từ đầu con hẻm thương đi, thương tuốt qua cuối dãy phố, thương chạy băng ngang con đường; Thương từ cơn mưa, thương đến cái nắng; Thương tới giọng nói, thương cả nụ cười, thương trầm, thương lắng con người Saigon, nhất là thương luôn con gái Saigon! Nhớ từng ly nước mía, nhớ đâu cuốn bò bía, nhớ gì một trái me ngâm cam thảo... Thương thương, nhớ nhớ - Vấn vấn, vương vương - Thả hồn lan man à Bất chợt tâm tôi bỗng nổi “ sân si “ với những bài thơ, văn ca tụng “ những con đường Hà Nội với cây sấu, cây bàng à “, hay “ Huế với những cây xà cừ, long não à “. Trời ơi! Saigon cũng có những con đường me với lá bay bay là đà xao xuyến hồn người góp phần, chớ... | R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ | |
Views 457 Comments 0 |