"Mối t́nh đầu như vết chân trên cát, bước thật nhẹ nhưng dấu vết thật sâu". Tôi đă yêu anh bằng tất cả trái tim ḿnh để rồi sau đó, suy sụp, thất vọng và mất niềm tin. Tôi quen anh trong lễ sinh nhật của một người bạn. Bạn tôi kể anh là người hết ḷng v́ bạn bè, rất biết cách quan tâm đến người thân trong gia đ́nh. Sau đó, nhờ sự sắp đặt khéo léo của bạn tôi, tôi và anh có cơ hội ngồi cạnh nhau để chuyện tṛ nhiều hơn. Thế nhưng, lần gặp đầu tiên cũng chẳng để lại ấn tượng ǵ trong tôi. Anh cũng vậy, có số điện thoại của tôi nhưng anh cũng không gọi điện hay nhắn tin hỏi thăm.
Bẵng đi một thời gian, có một lần tôi về quê cô bạn đó chơi. Đúng dịp đó, anh cũng về quê thăm bố mẹ. Lần ấy, anh chủ động rủ tôi đi chơi và có nhiều cử chỉ chăm sóc tôi rất ân cần.
Tôi chưa từng yêu ai. Nhưng với anh, tôi biết ḿnh đă yêu.
Nhưng có lẽ chúng tôi không phải sinh ra để cho nhau. Thời điểm sắp ra trường, tôi mong ước được cùng người yêu định hướng công việc tương lai sao cho hai đứa có thể lập nghiệp được ở Hà Nội và tiến hành đám cưới.
Tôi băn khoăn, đắn đo suy nghĩ giữa việc ở lại Hà Nội hay về quê làm việc theo sự sắp đặt của gia đ́nh. Nhưng vào chính thời điểm khó khăn này, anh lại rời xa tôi.
Dù đau khổ nhưng tôi đă quyết định rời xa anh... (Ảnh minh họa)
Anh nói rằng...