Mẹ
Posted 11-07-2009 at 04:13 by tonycarter
Có một loài chim mà khi lớn lên, muốn bay được th́ phải ăn thịt chim mẹ. Và tất nhiên, chim mẹ luôn mong một ngày nào đó chim con có thể tự ḿnh cất cánh bay cao, bay xa trên bầu trời; v́ thế chim mẹ đă không do dự t́nh nguyện để chim con ăn thịt ḿnh…
Thuở ấy con c̣n nhỏ lắm, chưa hiểu hết được ư nghĩa của câu chuyện. Mỗi lần Mẹ kể xong, con thường ôm lấy Mẹ “phán xét”: “Chim mẹ thật ngốc nghếch Mẹ nhỉ, sao lại để chim con ăn thịt? Mà chim con cũng thật vô t́nh, sao nỡ ăn thịt chim mẹ?!”. Mẹ cười thật hiền: “Ừ, tất cả chim mẹ đều ngốc nghếch thế con ạ!”. Nói với con đấy mà như không phải nói với con đấy, lại như nói với chính Mẹ vậy. Chỉ đến giờ, khi trưởng thành con mới thực sự hiểu hết ư nghĩa của câu chuyện về loài chim vô t́nh ngày xưa Mẹ kể.
Con chưa làm mẹ, chưa có sự trải nghiệm như Mẹ nhưng cuộc sống của Mẹ, của những người xung quanh đă giúp con hiểu được nhiều điều. Cô bạn thân, sinh con chưa được 3 tháng than phiền không hiểu sao tóc dạo này hay rụng! Đi khám, bác sĩ bảo đó là hiện tượng b́nh thường. Sau khi sinh con, khí huyết thuyên giảm, thêm vào đó c̣n phải cho con bú, phần lớn dinh dưỡng đều được con trẻ hấp thụ nên… Chợt nhớ đến Mẹ, tóc Mẹ không c̣n được dày, không c̣n óng mượt như thời con gái. Lỗi do con, tại con tất cả phải không Mẹ? Da Mẹ cũng sạm đi, dáng vẻ “thắt đáy lưng ong” thuở nào cũng không c̣n sau khi sinh con. Tại con, tại con tất cả phải không Mẹ? Trong những đêm không ngủ của Mẹ, có bao nhiêu đêm Mẹ thức v́ con? Có lẽ nhiều, nhiều lắm, Mẹ nhỉ?!
Trẻ mới sinh giờ giấc ăn ngủ thất thường. Ngày ngủ, đêm khóc quấy. Nhất là khi trẻ mọc răng sữa, đau ốm. Mẹ đă thức trông con bao nhiêu đêm rồi Mẹ yêu? Mắt Mẹ quầng thâm v́ thiếu ngủ, những vết chân chim ngày một dày, ngày một nhiều lên, bao nhiêu phần là do con hở Mẹ? Trong cuộc đời của Mẹ đă có biết bao nhiêu cây số “đi bộ trong đêm” để ru con ngủ? Bố kể hồi nhỏ có lần con sốt mọc răng, ai bế, ai dỗ cũng ko được, ngoài Mẹ và suốt mấy đêm liền Mẹ đă phải thức ôm con đi đi lại lại trong nhà (v́ cứ dừng lại, con liền khóc!). Từ khi sinh con cho đến khi con khôn lớn, chưa có ngày nào, giờ nào Mẹ thôi lo lắng cho con.
Người ta thường bảo t́nh yêu của cha mẹ đối với con cái thật đáng kính. Với con, t́nh thương của Bố Mẹ dành cho chúng con c̣n thật đáng thương nữa! Không thương sao được khi những ǵ tốt nhất, đẹp nhất Bố Mẹ đều dành cho con. Không thương sao được khi Mẹ ăn không dám ăn, mặc không nỡ mặc, tất cả chỉ muốn để dành cho chúng con! Không thương sao được khi có món ăn ngon nào Mẹ cũng nhắc “khổ thân mí đứa, xa nhà những món ngon thế này lại ko được ăn!”…
Con đă lấy đi của Mẹ tuổi thanh xuân, lấy đi của Mẹ nhan sắc! Con đă trả lại Mẹ được ǵ, ngoài những vết chân chim bên khóe mắt của Mẹ, đă đền nghĩa Mẹ được ǵ, ngoài những lo toan chồng chất lo toan trên vai Mẹ? Mẹ có khác chi chim mẹ “ngốc nghếch”, hy sinh cả đời cho chúng con? Và con, con cũng đâu khác chim con “vô t́nh”!
Cầu mong những chim mẹ “ngốc nghếch” đều có được những chim con “vô t́nh” nhưng lại thật… có t́nh! Cầu mong những chim con đó có thể sải cánh thật rộng, bay thật cao, thật xa như tấm ḷng chim mẹ hằng mong đợi...
Total Comments 1
Comments
-
Posted 12-18-2009 at 21:41 by benlen








